Hình như mỗi lần login vào YIM là đâu đấy phảng phất trong tôi 1 chút sợ hãi. Có những điều 0 nói được trực tiếp thì nói qua chat. Và có những điều 0 nói được qua chat thì sẽ qua offline message.
Tôi nghĩ cuộc sống là 1 chuỗi các vấn đề, và tôi muốn giải quyết xong vấn đề này là có ngay vấn đề khác. Nếu như không có vấn đề gì xảy ra, thì chỉ có thể coi là vì đã chẳng làm gì cả.
Nhưng đời không đơn giản như vậy.
Người Nhật hay chia tính cách theo nhóm máu, chả biết tỷ lệ chính xác là bao nhiêu. Ví dụ như nhóm B sẽ là những người hay tìm lý do, nguyên nhân cho mọi thứ; có vẻ là đúng như vậy.
Có điều, biết nguyên nhân rồi thì sao? Là vẫn cứ sẽ bay khi đền mùa cho dù cây biết trước.
Người vẫn cứ sẽ đi khi đến ngày nhưng không thể ai níu kéo?
Liệu đó là vì ta 0 thể làm được gì? hay là vì ta 0 muốn mất đi nguyên nhân đấy?
Với những việc biết nguyên nhân mà còn như vậy, với những cái 0 thể biết được nguyên nhân, 0 thể hỏi "tại sao?" thì sẽ phải làm thế nào?
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
0 件のコメント:
コメントを投稿