2008年10月4日土曜日
Thất bại và thành công (1)
Hôm nay vừa đi dự 1 cái, chả biết gọi là gì, party? hội thảo? hội nghị? gọi là gì cũng được. Đồ ăn công nhận ngon, tính ra 1 suất 300USD chứ có ít đâu, tất nhiên mình thuộc nhóm ăn ké rồi, dù sao cũng liên quan đến ban tổ chức.
Đa số thành phần tham dự là các giám đốc, không phải là kiểu giám đốc làm thuê mà làm kiểu giám đốc ông chủ. Có điều là có đến khoảng 30% là những ông mà công ty hoặc đang ngắc ngoải, hoặc là công ty đã bị phá sản, hoặc là cá nhân đã bị phá sản. Nhưng lại có những ông thì cực kỳ hoành tráng, ông thì nằm trong top 10 người giàu nhất Nhật Bản, ông thì sáng lập ra cty nước chè lớn nhất Nhật Bản, ông thì chi phối hệ thống bệnh viện lớn nhất Nhật Bản …
Điểm chung của họ là ai cũng đã hoặc đang làm chủ những cty rất lớn; ai cũng đã có những thất bại thảm hại, ai cũng đã có những thành công rực rỡ.
Thử tưởng tượng những ông chủ những cty hang nghìn nhân viên, hàng chục năm trời sống cuộc sống có cả 1 phòng thư ký giúp việc; vậy mà giờ phải tự ngồi làm hóa đơn, báo cáo thuế, ngồi viết dự án, tự quản lý lịch, tự gọi điện đến thư ký của người khác để hẹn gặp….
Để tham gia event này, tất nhiên là để tìm cơ hội kinh doanh mới, có những ông phải chắt chiu từng đồng, phải gửi mail xin khất tiền…
Họ đến, và nói chuyện vui vẻ với những người quen cũ đang thành công khác. Liệu mình có làm được như vậy?
Nhiệt huyết của họ vẫn 0 thay đổi, ước mơ của họ vẫn 0 thay đổi, họ vẫn khao khát tìm các cơ hội kinh doanh, tìm cách xây dựng lại đế chế. Nhìn họ thì mới thấy câu nói “thất bại là mẹ của thành công” không đơn giản như mình tưởng.
Ai cũng biết câu nói đấy, nhưng khi gặp thất bại thì thực tế sẽ xử lý thế nào?
Có người thì sợ thất bại, mới chỉ gặp trục trặc thôi là đã tìm cách nào đấy bỏ đi.
Có người tuy 0 sợ thất bại, nhưng khi gặp thất bại rồi thì lại tìm đến hẳn 1 chân trời khác, hoàn toàn không lien quan đến thất bại cũ; vậy thì những kinh nghiệm của thất bại cũ sẽ chẳng có chỗ dùng, sao gọi là “thất bại là mẹ của thành công” được???
Để cho thất bại thực sự là mẹ của thành công thì bên cạnh việc dám đi đến cùng và dám chấp nhận thất bại thì còn phải dám làm lại con đường đã dẫn đến thất bại đấy. Có như thế thì những kinh nghiệm của thất bại mới thực sự được phát huy, mới là mẹ của thành công.
Tất nhiên không quay lại con đường cũ đấy mà tìm đến hẳn 1 chân trời khác cũng được, nhưng có lẽ đấy không phải là cái mà câu “thất bại là mẹ của thành công” muốn nói đến.
Công việc là vậy, còn tình cảm thì sao? Có mấy ai sau 1 lần thất bại lại dám 1 lần nữa làm lại con đường đấy?
Mùa thu đến thì lá sẽ bay rồi cây hóa cằn cỗi, nhưng rồi cây lại sống khi xuân sang, tươi khỏe khi hè về. Nhưng hình như cây có nói là: không bao giờ chiếc lá sau lại mọc lên đúng vị trí chiếc lá cũ.
Cây dám đi đến cùng để chấp nhân thất bại, nhưng lá đối với cây không phải là cái mà “thất bại là mẹ của thành công “ có thể áp dụng được. Thời gian có thể làm dịu 1 vết thương nhưng nó không phải là bác sĩ thẩm mĩ nên bao giờ cũng để lại sẹo.
2008年9月23日火曜日
Sợ
Nếu 1 chàng trai có cảm tình với 1 cô gái, nhưng lại không nói gì với cô gái cả thì xin hãy đừng hiểu đó là vì tình cảm chưa đủ để cất nên lời, mà đơn giản là vì chàng trai đấy sợ. Sợ làm tổn thương đến cô, đến người khác, đến chính mình.
Khi thầy giáo đưa cho học sinh xem 1 tờ giấy trắng trên đó có một vết đen ở một góc nhỏ, và hỏi:
- “Các bạn nhìn thấy gì?
Có lẽ tất cả sẽ trả lời:
- “Có 1 vết bẩn”
Người ta luôn chú ý đến những vết đen mà dễ quên đi những cái tốt đẹp khác. Cũng giống như sợ 1 ám ảnh trong quá khứ nên mãi chần chừ trong hiện tại.
Sợ ngược đường, ngược nắng để như xưa
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....
2008年9月4日木曜日
Nhóm máu O
Đệ tử hỏi: nhóm máu O là người thế nào?
Sư phụ xin dịch tạm như sau :D
Tính cách cơ bản của con gái nhóm máu O
-- Là người nhiệt tình.
Con gái nhóm O là người rất trong sáng, luôn mơ đến 1 cái gì lý tưởng.
Biết thông cảm, yêu thương động vật, hoa lá cỏ cây.
Là người nhạy cảm, có nhiều cảm xúc cho nên dễ xung động.
Không để ý nhiều đến bề ngoài, hình thức; thẳng thắn với tình cảm.
Coi trọng quan hệ người-người, luôn nói thật lòng mình.
Có khả năng chăm sóc người khác, có quan hệ tốt với đồng nghiệp, bạn bè.
Khả năng xã giao cũng tốt.
Con gái nhóm O thường rất có cá tính, thường dễ thích người khác với mình.
Thích ghét rõ ràng, nếu đã thích ai thì sẽ tạo được quan hệ tốt, còn nếu đã ghét ai thì ghét ra mặt, có thể gây phản cảm.
với đệ tử xem ra đúng đến 80, 90% đấy nhỉ.
2008年9月3日水曜日
Offline message
Hình như mỗi lần login vào YIM là đâu đấy phảng phất trong tôi 1 chút sợ hãi. Có những điều 0 nói được trực tiếp thì nói qua chat. Và có những điều 0 nói được qua chat thì sẽ qua offline message.
Tôi nghĩ cuộc sống là 1 chuỗi các vấn đề, và tôi muốn giải quyết xong vấn đề này là có ngay vấn đề khác. Nếu như không có vấn đề gì xảy ra, thì chỉ có thể coi là vì đã chẳng làm gì cả.
Nhưng đời không đơn giản như vậy.
Người Nhật hay chia tính cách theo nhóm máu, chả biết tỷ lệ chính xác là bao nhiêu. Ví dụ như nhóm B sẽ là những người hay tìm lý do, nguyên nhân cho mọi thứ; có vẻ là đúng như vậy.
Có điều, biết nguyên nhân rồi thì sao? Là vẫn cứ sẽ bay khi đền mùa cho dù cây biết trước.
Người vẫn cứ sẽ đi khi đến ngày nhưng không thể ai níu kéo?
Liệu đó là vì ta 0 thể làm được gì? hay là vì ta 0 muốn mất đi nguyên nhân đấy?
Với những việc biết nguyên nhân mà còn như vậy, với những cái 0 thể biết được nguyên nhân, 0 thể hỏi "tại sao?" thì sẽ phải làm thế nào?
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ